CƠ QUAN CỦA TRUNG ƯƠNG HỘI - TIẾNG NÓI CỦA CỰU CHIẾN BINH VIỆT NAM Cựu tù Phú Quốc từng rạch bụng để đấu tranh với kẻ thù
CCB Phùng Xuân Nghị cắt tỉa, làm đẹp cho cây cảnh.
Trước mặt tôi là cựu binh, cựu tù Phú Quốc nổi tiếng, một thương binh hạng 2/4, bên ngôi nhà khang trang mới xây, ông khoe do tích lũy từ làm kinh tế vườn mà có. Ông là Phùng Xuân Nghị, sinh trưởng tại xã Hữu Văn (Chương Mỹ, Hà Nội). Mặc dù thân hình ông nhỏ bé, đến nỗi chiếc áo bộ đội do một phóng viên tặng, tuy ông đã "cắm thùng" mà vẫn có vẻ rộng thùng thình, nhưng đôi mắt ông nhanh nhẹn, với nụ cười lúc nào cũng nở trên môi.
Kể chuyện chiến đấu giữa cái chết và sự sống, ông vẫn pha chút hài hước, hóm hỉnh. Chiến tranh lùi dần vào dĩ vãng, về với cuộc sống đời thường, vết thương theo năm tháng cũng mờ dần, nhưng với biệt danh như nổi lên: "Vua tăng gia", nào gà thịt có tới 700 con, chim bồ câu 200 con, vườn cây ăn trái… trĩu quả, ông bộc bạch: Muốn tìm "đầu ra" cho đàn gà ở nội thành để tăng thu nhập, bởi giá trong quê nghe đâu chênh nhau với ngoài đó tới những 20.000 đồng. Bộ đội Cụ Hồ trên mặt trận mới phải xóa được đói, giảm được nghèo, dân càng thêm tin yêu!
Năm 1966, vào độ tuổi 17, ông Nghị viết đơn xung phong đi bộ đội; sau 3 tháng huấn luyện ở Nho Quan, Ninh Bình, cùng đơn vị hành quân vào chiến trường và được biên chế thuộc c50, d406 Đặc công Quân khu 5. Trong một trận đánh đêm dịp Tết Mậu Thân 1968 vào một căn cứ quân Mỹ ở thị xã Quảng Ngãi, ông bị thương vào phổi. Lúc bị thương, ông còn nhớ máu phun ra có nhiều bọt, tiếng kêu phì phì khi thở. Sau đó, ông ngất lịm đi, đến khi tỉnh dậy mới biết mình bị địch bắt. Mặc dù bị địch tra khảo, đánh đập rất dã man, ông cắn răng chịu đựng không khai những bí mật quân sự. Là lính đặc công lúc đột nhập căn cứ địch, ông chỉ mặc quần đùi, trên người bôi nhọ nhem, đầu đội mũ vải, vũ khí có súng AK báng gập, thủ pháo… Địch hỏi: "Sao mặc vậy ?". Ông bảo: "Là lính vận tải khi chiến đấu quần áo bay mất lúc nào cũng không hay, người nhọ là do những chất bẩn bám vào". Tên là Phùng Xuân Nghị, quê Hà Tây, nhưng khi nói với địch là: Nguyễn Văn Nghị, quê Thanh Hóa (đề phòng địch rải truyền đơn ra Bắc). Chúng truyền huyết thanh cho ông, theo dây dẫn ở tay; khi địch ra ngoài, ông rút dây truyền cho vào miệng thấy ngọt ngọt, người tỉnh dần, vào tầm chiều hôm đó, ông đang lơ mơ thì nghe loáng thoáng tiếng phụ nữ (đoán là vợ quân ngụy): "Ông Thiệu bảo Việt cộng 7 người đu cành đu đủ không gãy, người thì đầy lông, có đuôi, hôm nay trông họ trẻ và béo tốt thế này, xạo quá!"…
Sau nhiều lần chuyển ông từ nhà giam ở Đà Nẵng cho đến Biên Hòa, năm 1971, địch đày ông cùng nhiều đồng đội ra nhà tù Phú Quốc. Từ năm 1971 tới 1973, ông bị giam với hơn 700 tù cách mạng ở phân khu D9, mỗi phòng giam có từ 90 tới hơn 100 người. Tình cảnh chiến sĩ ta bị địch tra tấn dã man và luôn bị cắt khẩu phần ăn, một tuần được tắm một lần. Tổ chức Chi bộ nhà tù quyết định đấu tranh chọn biện pháp tuyệt thực hòng gây sức ép để chúng đáp ứng những yêu cầu của ta. “Quân lệnh như sơn", khu D9 thực hiện nghiêm quyết định đấu tranh của cấp trên; được khoảng 1 tuần, nhiều chiến sĩ bị đói, lại bị thương, nên lả đi, nhưng địch vẫn chưa đáp ứng những yêu sách của ta. Chúng dùng sự khắc nghiệt của nhà tù để làm suy kiệt sức khỏe của bộ đội ta, không dừng lại ở đó, địch còn "cấy" chiêu hồi vào nội bộ của ta để lấy tin tức, xem có biểu hiện chống đối, vượt ngục... Trường hợp phát hiện có nội gián, Chi bộ ra quyết định diệt chiêu hồi bằng cách xử tử những tên đó!
Không chịu bó tay, tổ chức chuyển phương pháp đấu tranh cao hơn là tù binh hy sinh thân mình bằng cách tự rạch bụng. Tuy không phải là đảng viên, ông Nghị đã xung phong làm việc này và được tổ chức chấp thuận. Vào sáng hôm sau, ông đứng lên cùng các anh em vạch trần tội ác của địch với chiến sĩ cách mạng đang bị tù đày ở Phú Quốc, theo "kịch bản" ông dùng con dao được chuẩn bị làm từ cán chiếc ăng-gô được mài sắc. Sau khi rạch bụng, ông ngất đi và được đồng đội đưa về trại, kiên quyết không cho địch đưa ông đi bệnh xá, bởi sợ thủ tiêu. Trước thái độ kiên quyết đấu tranh của tù nhân, địch phải nhượng bộ. Chiều hôm ấy, địch cho gọi người đại diện của cách mạng đến thỏa hiệp và chấp nhận yêu sách.
Thực hiện Hiệp định Pari, năm 1973, ông Nghị cùng 150 anh em thương binh ở Phú Quốc được trao trả bên bờ sông Thạch Hãn, Quảng Trị, trong vòng tay vui sướng của đồng đội và nhân dân. "Chúng tôi cứ ôm lấy nhau vừa khóc, vừa cười, vừa mừng. Cái ngày đó thật khó quên…” - ông Nghị xúc động bộc bạch.
Sau những tháng được đi an dưỡng trên đất Bắc lấy lại sức khỏe, năm 1974, ông xuất ngũ về địa phương xây dưng gia đình. Vợ chồng ông sinh được 8 người con (1 trai, 7 gái). Hỏi sao lại "mắn thế"? Ông chỉ cười mà nói: "Để gỡ, truy lĩnh chiến tranh mà. Mừng là các cháu bây giờ ai cũng trưởng thành có nhà riêng, làm ăn khấm khá, không chịu khoanh tay trước cuộc sống khó khăn”.
Bây giờ, ông có nguồn thu nhập khá ổn định; hằng năm, ông xuất ra thị trường từ 600 đến hơn 1000kg gà thịt; khoảng 3 tháng lại xuất một lứa chim bồ câu; đem nguồn thu cho gia đình khoảng trên 600 triệu đồng. Tuy sức yếu, tuổi cao, nhưng ông vẫn được bà con trong xã tín nhiệm bầu làm Phó chủ nhiệm HTX nông nghiệp.
Cựu tù Phú Quốc, CCB Phùng Xuân Nghị được Nhà nước tặng thưởng Huân chương Giải phóng, Huân chương Kháng chiến và nhiều danh hiệu cao quý khác. Tấm gương của ông Nghị luôn vươn lên để chiến thắng bản thân mình đem lại cách làm hay cho địa phương, xứng danh Bộ đội Cụ Hồ thời kỳ đổi mới.
Bài, ảnh: Nguyễn Văn Thể
Đọc tiếp
- Hội CCB tỉnh Phú Thọ vừa tổ chức tập huấn và tuyên truyền phòng chống đuối nước trẻ em năm 2026 cho cán bộ Hội của...
- Gần như cả cuộc đời của Thiếu tướng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Phan Quang Tiệp đều gắn với Bộ đội...
- Khi vạn kính thế gian mải mê dệt nên những kỷ niệm phù hoa, người lính ấy lại lặng lẽ gói trọn cả cuộc đời binh...
- Không bằng những điều lớn lao, cao xa hay những khẩu hiệu hình thức, cán bộ, hội viên Hội CCB phường Tân Ninh, tỉnh Tây...
- Bốn mươi lăm năm đã trôi qua kể từ những tháng ngày “đỏ lửa” năm 1981, nhưng với những người lính từng chiến...
- Thủ tục hành chính là công cụ quan trọng của Nhà nước để vận hành và quản lý xã hội. Thế nhưng ở nước ta, do thủ...
Mới nhất
- Sáng ngày 14-5-2026, tại Trung tâm Văn hoá, Thông tin và Thể thao phường Thanh Xuân, thành phố Hà Nội đã diễn ra Giải Bơi học...
- Giữa hàng vạn hiện vật đang được lưu giữ tại Bảo tàng tỉnh Lào Cai, có những món đồ không chỉ mang giá trị lịch...
- Chương trình được tổ chức vào lúc 20 giờ ngày 19-5-2026, tại Trường quay S1, Trung tâm Phát thanh - Truyền hình Quân đội và...
- Trưởng Ban Tuyên giáo và Dân vận TW hội kiến với Quyền Quốc trưởng, Chủ tịch Thượng viện, Chủ tịch Đảng Nhân dân...
- Theo báo cáo của Sở GD&ĐT tỉnh Thanh Hoá, kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10 THPT năm học 2026-2027, được tổ chức từ ngày 4/6...
- Tại Hội nghị lần thứ nhất Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam khóa XI, Thượng tướng Bế Xuân Trường - Phó...
- Công ty Yến sào Khánh Hòa vừa liên tiếp đón nhận những tín hiệu tích cực trong chiến lược phát triển bền vững, khi...
- Sáng 14-5, tại Khu di tích lịch sử quốc gia 60 liệt sĩ TNXP Đại đội 915, Đội 91 Bắc Thái (TP Thái Nguyên), đoàn đại biểu...
- Bệnh bạch hầu là bệnh nhiễm trùng - nhiễm độc, lây theo đường hô hấp và có khả năng gây dịch, do trực khuẩn...
- Niềng răng là một phương pháp điều trị được sử dụng phổ biến hiện nay giúp dịch chuyển răng mang lại một hàm răng...
- Chưa bao giờ trí tuệ nhân tạo (AI) lại được sử dụng phổ biến trong tác chiến như hiện nay, đặc biệt trong việc xác...
- Tuổi già, bệnh tật và những di chứng chiến tranh vẫn ngày ngày bủa vây gia đình ông Nguyễn Văn Cừ, sinh năm 1940, thôn Văn...
- Chiến tranh có thể cướp đi sinh mạng, hoặc để lại những di chứng suốt đời đối với con người, nhưng không thể lấy...
- Sinh ngày 10-10-1911, ở tuổi 115, cụ Nguyễn Thị Bình hiện là người cao tuổi nhất xã Đại Đồng (Nghệ An). Cuộc đời hơn...




















