CƠ QUAN CỦA TRUNG ƯƠNG HỘI - TIẾNG NÓI CỦA CỰU CHIẾN BINH VIỆT NAM MA và NGƯỜI
Hồi tôi sống với ngoại, lúc sáu, bảy tuổi gì đó, tôi bắt đầu biết sợ... ma. Sợ vì tin rằng có ma trên đời. Để ý thì thấy, lần nào ngoại tôi vấp chân, bà cũng từ tốn nhìn quanh, giọng nửa trách móc, nửa tôn kính: “Mô Phật, ai mà giỡn kỳ, đẩy bà già này làm chi?”.
Không ai trả lời, chỉ có gió rợn sau nhà. Đám giỗ, ngoại bày năm mâm cúng, lúc nâng ba cây nhang nghi ngút khói ngang trán, ngoại lâm râm vái có kinh có kệ có dò có dọc như thể người nào đó đang ngồi chình ình trước mặt. Tàn nhang cong queo, ngoại mừng húm nói bữa nay có ông bà về. Nhưng ngoài tôi ra, trước sân chỉ rụng xuống một vài lá vú sữa rập rờn.
Tôi tin có những người nào đó tồn tại quanh mình, trong một thế giới vô hình, dù ngoại không hề dọa ma. Vì vậy, suốt những năm sống với ngoại, tôi chẳng bao giờ lẻn ra vườn một mình, không dám ra sông vì ngoại kể hồi chiến tranh, sông trôi xơ xác những xác người. Cũng không leo trèo hái trái trên những cây me cổ thụ, loại cây mà ma khoái ở (thì nghe nói vậy). Nửa đêm thoi thóp nghe chim cú kêu bên hè (khốn khổ, vì vườn xưa, nhiều cây cao nên chim cú thích ở, đêm nào cũng kêu xa kêu gần).
Quãng đó tôi sống tốt dễ sợ, đến nỗi không dám... ăn vụng vì nghĩ mình làm bất cứ chuyện xấu xa nào cũng có kẻ nhìn thấy, ớn muốn chết. Ma đem lại cho tôi rất nhiều cảm xúc mãnh liệt (tình yêu cũng gần giống vậy). Trong sợ hãi có một chút thích thú. Muốn quay đi nhưng cũng rất tò mò, hiếu kỳ. Sợ, nhưng thích xem phim kinh dị, tới đoạn rùng rợn lại che mặt. Người sợ ma nhất luôn có bộ sưu tập nhiều chuyện ma nhất. Và trí tưởng tượng được sử dụng hết cỡ. Những cây tre cọ vào nhau trong đêm giông, tiếng cú kêu, tay chuối khô vật vờ bay trong đêm, vài con bướm lớn màu xám lặng lẽ đậu im lìm trên vách, một góc nhà hơi tối và lạnh lẽo... đều là mối dây liên hệ với... ma. Ngay cả chạy trên đường, tiếng bước chân mình mà tưởng chân ma rượt, báo hại càng chạy càng thấy nó đuổi sát bên mình. Buộc phải sợ, thế giới đó quá bí hiểm, chưa ai được mon men ra biên giới giữa hai cõi hỏi thăm, người đi về cõi đó cũng không trở lại để... kể.
Phải sợ, vì người ngoài sáng, ma trong tối. Ma lượn lờ quanh mà mình chẳng thấy, đến lúc chợp mắt, ma lại hiện ra trong những giấc chiêm bao. Tôi, cũng như nhiều người chưa thấy ma bao giờ, nhưng nghe kể chuyện đã thấy ám ảnh, hãi hùng. Người đời thêu dệt hàng ngàn câu chuyện ma khác nhau, nhưng đối tượng chính thì giống hệt, thường là những người phụ nữ xinh đẹp mặc toàn đồ đen hay trắng (có lẽ thế giới đó không chuộng mốt, chưa nghe ma mặc áo chim cò, áo yếm hoặc váy ngắn), tóc đen dài, và khi muốn làm con người sợ hãi, ma khoe cái lưỡi dài, đỏ lòm. Ma hay vật vờ than khóc trên những cây cổ thụ, hay mời người ăn bánh (nhưng khi tỉnh ra thì thấy bánh là bùn). Rất nhiều truyện kể ma đứng bên đường quá giang xe những người đàn ông, rồi biến mất bằng nhiều cách, hoặc đi vào ngôi cổ miếu nào đó, hoặc lặng lẽ tan đi mặc cho anh nọ vẫn nói huyên thuyên đằng trước.
Những câu chuyện ma bắt đầu làm cho tôi thích thú, đơn giản vì tôi hết sợ. Tôi không tin tuyệt đối vào sự huyền bí, nếu có thì ma đâu sao không vặn cổ bọn người xấu đang nhởn nhơ giữa đời kia. Hiểu ra điều đó, tôi tiếc vì mất đi một lý do để mình sống... tử tế.
Nghịch lý, là khi tôi tỉnh táo, thấu đáo được một điều gì đó thì đời bỗng buồn hơn. Bỗng ngỡ ngàng thấy người đáng sợ hơn ma. Chẳng biết được ai là bạn, là thù, ai yêu mình, ai ghét mình, trong khi ma đã tách bạch ở một giới tuyến tối tăm khác. Nói tới ma, biết ngay là giặc. Còn người thì lẫn lộn trắng đen, khó nắm bắt. Ma muôn đời đơn điệu vài chiêu dọa người, người lại nghĩ trăm phương nghìn cách hại nhau. Vậy mới sợ. Phát hiện ra điều này, tôi buồn suốt một khúc thời gian, ganh tị với kẻ sợ ma rón rén trông buồn cười mà hạnh phúc.
Tháng Giêng rồi, tôi đi H. chơi. Nghe nói nhà trọ xây trên nền nghĩa địa cũ, cả đêm hai đứa con gái cùng phòng mở đèn sáng rực, nghe gió rít qua khe cửa sổ, trằn trọc chờ... ma. Báo hại tôi ngủ không được. Trăn trở nghe bụng cồn cào, tôi mò ra quầy bar, mua ly sữa nóng. Anh chàng trực quầy cao lớn đang ép nước trái cây. Lúc anh ngẩng lên, tôi giật mình trước nét mặt đẹp, rất nam tính nhưng lạnh tanh, thật ngầu.
Lúc ấy tôi bị bội thực những nụ cười giao đãi nên thấy thích anh chàng này, đứng nấn ná nói một vài câu chuyện bâng quơ. Tôi kể mình vừa thấy ma. Anh cười. Tôi nói em thấy ma thiệt. Anh lại cười. Tôi nói bạn em cũng thấy ma, nó đang sợ phát khóc trong phòng. Mắt anh ta nhìn tôi có vẻ tần ngần, cuối cùng anh hỏi, con ma ra làm sao. Tôi ngập ngừng, ra bộ vẫn còn hãi hùng lắm, nói chị đó mặc đồ nâu đen, tóc dài, cài nơ đen. Anh ta im lặng, nhìn chăm chăm vào cái máy ép đang kêu rột rẹt. Anh bỗng ngẩng lên: “Em à, con nhỏ đó hiền lắm...”.
Tôi đứng day ly sữa trong tay, cảm động muốn chết. Chẳng ai nói về ma, về nỗi sợ hãi thường trực trong lòng bằng cái giọng ấm áp, bao dung, bình thản, chân thành như vậy. Như thể anh đang nói về một đứa em nhỏ, một người bạn thân, một đồng loại...
Thật đơn giản, lâu nay người ta cứ nghĩ ai đó là kẻ thù trong khi họ cũng có thể làm bạn. Tôi lại tin có ma ở trên đời, nhưng không phải để sợ hãi...
Tạp văn của Nguyễn Ngọc Tư
Đọc tiếp
- Đêm thứ hai lễ hội pháo hoa quốc tế Đà Nẵng DIFF 2026 có chủ đề Di sản, thể hiện ý tưởng của cả hai đội dự thi và...
- Chiều 7/6, tại Bảo tàng Mỹ thuật Đà Nẵng, nhiếp ảnh gia Nguyễn Văn Dũng (Mỹ Dũng) công bố với công chúng yêu mỹ...
- Trong trí nhớ của tôi, nhà báo Kim Quốc Hoa là một người đặc biệt đam mê, khe khắt trong nghề báo nhưng trong đời thường...
- Nằm bên tả ngạn sông Hồng, Đền Thính (Đền Bắc Cung) ở xã Tam Hồng, huyện Yên Lạc cũ (nay là xã Tam Hồng, Phú Thọ) là...
- Chuyện xưa kể rằng: Có hai tay bợm nịnh đang ngồi hầu chuyện quan lớn, bỗng quan cho ra một cái trung tiện (trong dân gian...
- Ngày 3/6, Trung tâm Bảo tồn Di tích Cố đô Huế cho biết, đơn vị đã hoàn thành việc phục chế bảo vật quốc gia ”Ngai...
Mới nhất
- Hưởng ứng Ngày Môi trường thế giới (5/6), Ngày Đại dương thế giới (8/6), Tuần lễ Biển và Hải đảo Việt Nam, Tháng...
- Bí thư Tỉnh ủy Thanh Hóa vừa có báo cáo sơ kết một năm vận hành bộ máy chính quyền địa phương 2 cấp. Theo báo cáo, dù...
- Xây dựng doanh trại chính quy, xanh, sạch, đẹp là một trong những nội dung quan trọng góp phần nâng cao chất lượng tổng...
- Tối 6/6, tại Quảng trường Ngọ Môn Huế, Bộ Công an phối hợp với UBND TP Huế tổ chức khai mạc Hội thao quân sự, võ...
- Bộ đội Đội K51 (Bộ CHQS tỉnh Đắk Lắk) băng rừng, vượt suối nhiều tháng liền, ngày đêm tìm kiếm, quy tập hài cốt...
- Sáng ngày 7-6, tại phường Nha Trang, tỉnh Khánh Hòa, Khách sạn Novotel Nha Trang phối hợp với 10 Salon tóc trên địa bàn tỉnh...
- Sáng 7-6, Hội Cựu chiến binh (CCB) xã Diên Khánh, tỉnh Khánh Hòa tổ chức Lễ ra mắt “Câu lạc bộ Cựu chiến binh tham gia...
- Ngày 7-6-2026, Ban Liên lạc Sư đoàn 7 miền Bắc tổ chức Lễ Kỷ niệm trọng thể 60 năm ngày thành lập Sư đoàn 7 (13.6.1966 -...
- Hưởng ứng Ngày Đại dương Thế giới (8/6), ngày 6/6, Trường Tiểu học Vĩnh Nguyên 3 (điểm đảo Trí Nguyên) đã phối...
- Thủ tướng Lê Minh Hưng được phân công làm Trưởng Ban Chỉ đạo quốc gia khắc phục hậu quả bom mìn và chất độc hóa...
- Ngày 3-6, tại phường Thành Sen, Cụm thi đua số 1 Hội CCB tỉnh Hà Tĩnh tổ chức hội nghị sơ kết công tác hội và phong trào...
- Ngày 6/6, UBND phường Trung Mỹ Tây, TP.HCM tổ chức Lễ phát động toàn dân tập luyện môn bơi phòng, chống đuối nước và...
- Sáng ngày 05/6/2026, tại Nhà dưỡng lão Vầng Trăng Khuyết – Xóm trọ Sài Gòn Bao Dung, Công ty TNHH Mooncare do Bác sĩ Nguyễn Đỗ...
- Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng vừa được UNESCO chính thức công nhận là Khu Dự trữ sinh quyển thế giới, trở thành khu...



















