CƠ QUAN CỦA TRUNG ƯƠNG HỘI - TIẾNG NÓI CỦA CỰU CHIẾN BINH VIỆT NAM Tình thầy trò trong ngày vui đại thắng
Nhà giáo Nguyễn Phụng
Mỗi năm, vào dịp kỷ niệm Ngày giải phóng quê hương, thầy Nguyễn Phụng thường kể lại một sự kiện rất khó quên của bản thân trong ngày vui đại thắng (30-4-1975).
Câu chuyện lần này được thầy kể lại: Khi quê hương vừa giải phóng, cũng như khắp nơi trong cả nước, tại huyện Nam Tam Kỳ (nay là huyện Núi Thành, tỉnh Quang Nam), mọi người đang náo nức đón mừng Quân giải phóng với đủ loại băng, cờ rợp bóng các nẻo đường. Tất cả những cơ sở vật chất, nơi làm việc, những khu quân sự, dân sự... của Mỹ - ngụy vẫn còn nguyên vẹn, chỉ khác là những nơi ấy đang tung bay cờ Giải phóng và ảnh Bác Hồ cùng bao niềm hân hoan trên nét mặt mọi người! Hòa chung với không khí tưng bừng của ngày vui đại thắng, tôi (Nguyễn Phụng) kiểm tra lại chiếc xe đạp của mình và ung dung đi theo con đường rực rỡ cờ, hoa... Tôi muốn tìm gặp những người thân quen từ miền Bắc tập kết mới trở về và đến thăm một số gia đình có người thân vừa được đoàn tụ.
Đang đạp xe đi, tâm hồn thanh thản, lòng rộn ràng niềm vui, bỗng, từ phía trước có hai du kích đội mũ tai bèo, đi ngược chiều, vai mang súng, đưa tay ngăn tôi lại, vẻ mặt nghiêm nghị. Một người bước lại sát tôi và nói: “Ông là Nguyễn Phụng làm y tế cho ngụy phải không?”. Câu hỏi ngắn gọn “làm cho ngụy” quá bất ngờ khiến tôi bị choáng. Tuy vậy, tôi cũng lấy lại được bình tĩnh và trả lời: “Đúng, tôi là Nguyễn Phụng đây, các anh hỏi tôi chi vậy?”. Một anh bước tới sát trước mặt tôi, tay nắm chặt dây đeo súng rồi bảo: “Ông hãy đi theo tôi trình diện Ủy ban Quân quản”. Nghe hai tiếng “trình diện”, tôi thật bối rối thêm, nhưng không chút chậm trễ, tôi bước theo hai người du kích lạ! Lúc này có mấy người đứng bên kia đường, thấy tôi đang đi giữa hai du kích, ai nấy đầy vẻ lo ngại.
Đi hết đoạn quốc lộ 1A, hai du kích rẽ vào đoạn đường cát, đến một xóm nhỏ có ngôi nhà, phía trước sân nhà đang treo một lá cờ Giải phóng. Lúc này đã cuối mùa xuân, thời tiết vẫn còn hơi lạnh, nhưng trán tôi lấm tấm mồ hôi... Tôi thầm nghĩ: “Có phải mình bị bắt và vì sao mấy ổng lại bắt mình, hay có ai hoài nghi bịa ra cho mình chuyện gì?”. Tôi tự kiểm tra lại bản thân, mình có làm gì phản cách mạng không, rồi tự khẳng định: “Thời chống Pháp, mình là giáo viên phục vụ cách mạng, phục vụ nhân dân; sau năm 1954, không tham gia tập kết được, mình phải ở lại địa phương; chính quyền Sài Gòn không cho làm thầy dạy học, nên phải chuyển nghề làm thuốc chữa bệnh cho nhân dân và tham gia tiếp tế, nuôi giấu cán bộ thoát lý hoạt động cách mạng...!”. Tuy nghĩ vậy, nhưng tôi vẫn băn khoăn!
Hai du kích ra hiệu cho tôi đứng lại giữa hai bên hàng cây đang xơ xác, vì vết tàn phá của chiến tranh. Một anh du kích nói với người đồng đội: “Đồng chí vô xin ý kiến Thủ trưởng đưa ông này vào!”. Chưa hết nỗi lo này lại đến bất ngờ khác; hai từ “Thủ trưởng” chưa từng nghe bao giờ, làm tôi càng bối rối thêm. Tôi cố tự trấn an mình: “Hãy tin vào cách mạng thôi!”.
Lúc này, ngồi trong ngôi nhà tranh là một thanh niên chừng 30 tuổi, mặc quân phục lộ màu da sạm nắng, khẩu súng lục đeo ở thắt lưng, dáng vẻ nhanh nhẹn. Người du kích đứng nghiêm đưa tay chào người đang ngồi tại bàn làm việc: “Báo cáo thủ trưởng, Tổ du kích đã đưa ông Nguyễn Phụng đến trình diện!”. Nhìn dáng “thủ trưởng’, tôi nhận ra một khuôn mặt hơi quen, nhưng lâu quá không nhớ tên và quê quán, dù vậy tôi vẫn mang máng là mình đã từng dạy cậu này ở lớp 3 thời kháng chiến chín năm.
Khác với suy nghĩ về một “thủ trưởng” như tôi đã hình dung khi nghe người du kích gọi, người thủ trưởng nhìn tôi rất thân thiện, khiến tôi thật ngỡ ngàng và mọi sự lo âu bỗng tan biến hết. Hình ảnh người học trò 20 năm trước đang hiện về trong trí nhớ của tôi. Một học sinh lớp 3 nhà rất nghèo, quanh năm đi học chân đất và bốn mùa chỉ mặc một bộ đồ vải ta đen, vá víu nhiều chỗ, nhưng học rất giỏi, ham thích lao động và rất năng động với các môn thể thao, tính nết ngoan hiền, nên được các thầy, cô và bạn bè quý mến. Rồi cậu ta đứng lên, lễ phép: “Thưa thầy, em là Tâm đây! Sau ngày giải phóng quê hương, em định ghé thăm thầy nhưng công tác quá bận rộn, mong thầy thông cảm và tha lỗi cho...! Em rất mừng khi gặp lại thầy, biết được thầy vẫn khỏe và có tinh thần phục vụ nhân dân”. Nói đến đó, Tâm ôm chặt lấy tôi.
Thấy Tâm ôm tôi, gọi tôi bằng “thầy”, hai anh du kích nhìn ngơ ngác và tỏ thái độ rất lễ phép với tôi, không có vẻ nghiêm nghị như khi họ dẫn tôi đi trên đường. Về phần mình, tôi cảm thấy lòng nhẹ nhõm khi đứng trước một học trò ngoan hiền năm xưa với bao niềm cảm mến. Thầy trò gặp nhau mừng vui khôn tả sau bao năm chiến tranh xa cách...
Trong lúc hàn huyên, mới hay người học trò Nguyễn Văn Tâm, là Huyện đội trưởng huyện Nam Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam - Đà Nẵng.
Tôi cũng kể tóm lược về mình: Thời kháng chiến chống Pháp, tôi là Hiệu trưởng Trường tiểu học xã Tam Hiệp, huyện Tam Kỳ. Sau Hiệp định Genevơ, tôi không tập kết ra Bắc, ở lại miền Nam. Vì chính quyền Sài Gòn không cho làm nghề giáo, sợ tôi truyền bá tư tưởng Cộng sản nên tôi phải chuyển sang làm nghề thầy thuốc để có điều kiện phục vụ nhân dân. Sau khi nước nhà thống nhất, tôi tham gia hoạt động xã hội tại địa phương và trực tiếp làm Chủ tịch Hội Chữ thập đỏ thị trấn Núi Thành. Đến nay, tuy chân yếu mắt mờ, nhưng tôi vẫn giữ tròn đạo nghĩa trong sự nghiệp trồng người và phẩm chất y đức.
Còn người học trò Nguyễn Văn Tâm năm xưa, trước khi nghỉ hưu sinh sống ở Đà Nẵng, là Đại tá, Chỉ huy trường Bộ CHQS tỉnh Quảng Nam.
Huy Hoàng ghi theo lời kể của thầy Nguyễn Phụng
Đọc tiếp
- Ngày 8/01/2026, tại Di tích Quốc gia đặc biệt Văn Miếu – Quốc Tử Giám ( Hà Nội). Trung tâm hoạt động Văn hóa Khoa học Văn...
- Di sản văn hóa Hồ Chí Minh trong lòng nhân dân TP. Huế là một di sản sống, được gìn giữ không chỉ bằng các giá trị vật...
- Cách đây hơn 70 năm, ngày 10-1-1955, Đoàn Kịch nói Tổng cục Chính trị (TCCT) được thành lập trên cơ sở Đội kịch Chiến...
- Ngày 30/12 tại Khu Di sản Hoàng thành Thăng Long ( Hà Nội), Trung tâm Bảo tồn Di sản Thăng Long – Hà Nội phối hợp cùng Tập...
- Thủa xa xưa người Việt thường có thú vui thả diều, một trò chơi được phát triển thành những cuộc thi. Người giành...
- Sáng 26/12, tỉnh Thanh Hóa tổ chức Hội nghị Công bố các sự kiện văn hoá, thể thao và du lịch nổi bật năm 2026. Cùng với...
Mới nhất
- Ngôi nhà “Nghĩa tình đồng đội” góp phần giúp hội viên CCB có hoàn cảnh khó khăn ổn định cuộc sống, đồng thời...
- Nhằm kiện toàn tổ chức, nâng cao chất lượng lãnh đạo, chỉ huy lực lượng vũ trang cơ sở trong tình hình mới, Bộ Quốc...
- Trong những ngày đầu xuân mới, các thế hệ Cựu chiến binh (CCB) tỉnh Đồng Nai, cùng các tầng lớp nhân dân đã và đang...
- Đoàn công tác Bộ tư lệnh Quân khu 5 do Thiếu tướng Phan Đại Nghĩa, Phó tư lệnh, Tham mưu trưởng Quân khu 5 làm trưởng đoàn...
- Đoàn đại biểu Ban Chấp hành Trung ương Đảng do đồng chí Đỗ Văn Chiến, Phó Chủ tịch Thường trực Quốc hội làm...
- Bộ CHQS tỉnh Đắk Lắk tổ chức Hội nghị công bố quyết định của Bộ Quốc phòng, Bộ Tổng tham mưu Quân đội nhân dân...
- Sáng 14/01, Hội Doanh nhân Cựu chiến binh (DNCCB) tỉnh Khánh Hòa tổ chức Hội nghị Ban Chấp hành mở rộng, tổng kết công...
- Ngày 14/01, Khánh Hòa tiếp tục chào đón chuyến tàu biển quốc tế mang tên Diamond Princess xuất phát từ Singapore, mang theo...
- Chiều nay, 13/1/2026, đoàn công tác của Ủy ban Thường vụ Quốc hội và Hội đồng Bầu cử quốc gia do đồng chí Thượng...
- Sáng 13/1/2026, đồng chí Nguyễn Hoài Anh, Chủ tịch UBND tỉnh Thanh Hoá chủ trì cuộc họp với các đơn vị liên quan để tìm...
- Văn phòng Tỉnh ủy và Cơ quan Tỉnh ủy tỉnh Thanh Hóa vừa tiến hành các bước quy trình để lấy ý kiến nhận xét và tín...
- Sáng ngày 10/01/2026, tại Hà Nội, Hiệp hội Doanh nghiệp Doanh nhân Cựu chiến binh Việt Nam (AVEB) do bà Nguyễn Thị Bảo Hiền...
- Hội Truyền thống Trường Sơn – Đường Hồ Chí Minh thành phố Hải Phòng vừa tổ chức thành công Đại hội lần thứ...
- Một quốc gia không được nhận diện bởi những điều đã tuyên bố, mà bởi những tiêu chuẩn mà quốc gia đó dùng để...
- Giữa không gian văn hóa đặc thù của thôn Phú Nhuận (xã Ninh Phước, tỉnh Khánh Hòa) – nơi cư trú tập trung của đồng bào...





















