CƠ QUAN CỦA TRUNG ƯƠNG HỘI - TIẾNG NÓI CỦA CỰU CHIẾN BINH VIỆT NAM Lời nói dối của Mẹ - Yêu thương trong lặng lẽ
Có những lời nói dối khiến ta tổn thương, nhưng cũng có những lời nói dối làm ta rơi nước mắt vì tình yêu thương vô bờ. Bài thơ “Lời nói dối của Mẹ” (Tiến sĩ Quản Minh Cường) đã chạm đến vùng sâu nhất của tâm hồn, nơi tình mẫu tử hiện ra trong dáng dấp hy sinh lặng lẽ, âm thầm mà vĩnh hằng.
Mở đầu bài thơ là tiếng vọng từ ký ức. Người con xa quê bỗng nhớ lại những ngày ấu thơ hồn nhiên và ngỗ nghịch: “hay trốn học, bỏ nhà đi chơi”. Ở đó, hiện lên hai bóng dáng đối lập: người cha nghiêm khắc với roi vọt và người mẹ dịu dàng, âm thầm che chở. Mẹ không khuyên răn nhiều lời, cũng chẳng phô trương tình cảm, mà chỉ “nói đổ”, “đỡ lời” để con thoát khỏi đòn roi. Lời dối ấy, thoạt nghe nhỏ bé, nhưng lại chứa cả một trời thương. Bởi ẩn sau sự bao dung đó là nỗi buồn riêng mà chỉ mẹ gánh lấy. Câu thơ “Mẹ ơi! Nước mắt trong nguồn chảy xuôi…” như một tiếng thở dài, nhói lên trong lòng người đọc.
Nhưng nếu những lời nói dối thuở ấu thơ chỉ để che chở con trước roi vọt, thì trong những năm tháng cuối đời, lời dối của mẹ đã hóa thành một bản lĩnh kiên cường. Ở bệnh viện, nơi “nhất sinh thập tử”, mẹ vẫn cười, vẫn an ủi: “Đã khỏi thật rồi / Chỉ xin bác sĩ cho tôi về nhà…”. Đằng sau câu nói tưởng nhẹ nhõm ấy là sự thật đau lòng: mẹ giấu nỗi đau để con an lòng, giấu bệnh tật tuổi già để con tin vào sự sống. Thậm chí, điều mẹ trăn trở không phải bản thân mà là: “mấy đứa tiền học ai lo”. Câu chữ mộc mạc như hơi thở đời thường, nhưng nặng như tảng đá trong tim người đọc. Mẹ có thể chấp nhận mọi đau đớn, đối diện với bệnh-lão, nhưng lại không đành lòng nhìn con dang dở tương lai.
Bài thơ bỗng lặng đi trong những câu chữ tự trách: “Một năm cũng chỉ đôi lần / Ghé thăm quê Mẹ, đỡ đần chi đâu…”. Người con trưởng thành nơi phố thị, áo cơm bộn bề, để rồi khi trở về thì tất cả chỉ còn là tiếc nuối. Cơn bạo bệnh đến nhanh, mẹ “dối con” lần cuối để ra đi lặng lẽ. Câu thơ “Dối con Mẹ vội về chầu tổ tiên” là nhát cắt đau đớn nhất: mẹ giấu sự ra đi, giấu phút biệt ly, như thể muốn giữ mãi một hình ảnh bình yên trong lòng con. Sự hy sinh ấy đến tận phút cuối cùng vẫn không nguôi.
Khổ thơ cuối là lời thức tỉnh, cũng là tiếng khóc muộn màng:“Nay con hiểu thêm nhiều rồi / Bao lời nói dối đều lời yêu thương…”
Hóa ra, suốt một đời, những lời nói dối ấy không hề gợi buồn cười hay trách móc, mà là minh chứng cho tình yêu thương vô điều kiện. Người con nhận ra thì mẹ đã đi xa, chỉ còn biết thầm thốt lên lời tạ lỗi trong gió chiều.
Bài thơ khép lại trong một dư âm buồn nhưng đẹp.Đẹp vì nó khiến ta rưng rưng nhớ về mẹ, khiến ta soi chiếu lại chính mình: ta đã từng vô tâm như nhân vật trữ tình, từng bận bịu mà lãng quên bóng dáng người mẹ ở quê nhà? Và ta có kịp nói một lời thương yêu khi mẹ còn đó?
“Lời nói dối của Mẹ” không chỉ là thơ, nó là một lời gợi mở. Gợi mở rằng, tình thương của mẹ là điều giản dị nhất nhưng cũng dễ bị lãng quên nhất. Nó là ngọn gió lặng lẽ nâng bước con đi, là dòng suối ngọt ngào nuôi dưỡng cả đời người. Và nếu ta không kịp nhận ra, tất cả sẽ chỉ còn là những giọt nước mắt muộn màng bên hiên vắng.
Một thành công khác của bài thơ là chất liệu làm nên tác phẩm. Tác giả kiên định với giọng mộc, không cầu kỳ tu từ, không sắp đặt ẩn dụ rực rỡ, nhưng chính sự tiết chế đó lại làm bật lên độ chân thực. Những từ ngữ như “mấy đứa”, “ai lo”, “đỡ lời”, “đôi lần”, “ghé thăm”… là tiếng nói của bếp lửa, của sân nhà, của hiên mưa; đặt vào ngữ cảnh tử sinh, chúng trở nên chói sáng. Ta hiểu vì sao người đọc dễ rưng rưng: cái bi được gieo bằng hạt giống đời thường bao giờ cũng nảy nở bền bỉ hơn cái bi được kiến tạo bằng biện pháp lớn.
Cũng cần nhấn mạnh chất Việt của thi cảm,dòng chảy “nước mắt trong nguồn”, dư âm “gió đưa…”, lễ ngữ “chầu tổ tiên”… tất cả bện vào nhau để dựng một hệ tọa độ văn hóa đó là đạo hiếu, hiền từ, nhẫn nại, trọng gia tộc. Trong hệ tưtưởng ấy, “nói dối” của mẹ không nằm ở bình diện pháp lý, đạo đức, mà ở bình diện tình thân, nhân ái, là sự bình yên của người được yêu thương.
“Lời nói dối của Mẹ”, nhìn rộng ra, không chỉ là khúc nguyện ca cho một người mẹ cụ thể. Nó là chiếc gương soi đời sống hiện đại, đó là chúng ta đang “qua đò” quá nhanh, đang đổi sự có mặt bằng tín hiệu liên lạc, đang phó thác việc yêu thương cho những dịp lễ bày biện. Bài thơ nói nhỏ, nhưng âm vang dài, hãy gọi điện về, hãy về nhà, hãy “đỡ lời” cho mẹ một lần khi mẹ còn đó. Bởi nếu không, đến một chiều gió vấn vương nào đó, điều còn lại chỉ là lời tạ lỗi, đẹp thì đẹp thật, nhưng muộn thì muộn quá.
Và rốt cuộc, bài thơ đặt lên bàn một định nghĩa giản dị mà nghiêm trang về tình mẫu tử: đó là nghệ thuật biến nỗi đau của mình thành bình yên cho người khác. Trong nghệ thuật ấy, lời nói dối của mẹ là chiếc khăn voan mỏng phủ lên bão tố. Con đi qua mà không biết, chỉ khi quay đầu mới kịp thấy bầu trời vừa qua là bầu trời mẹ đã giữ giùm.
Đọc tiếp
- Thủ tướng cho rằng khoa học công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số là nền tảng, là động lực, là đột phá...
- Chủ tịch Hồ Chí Minh không chỉ đặt nền móng cho nền ngoại giao hiện đại của đất nước mà còn định hình một tư duy...
- Chủ tịch Quốc hội Trần Thanh Mẫn yêu cầu phải đổi mới trong công tác lãnh đạo, chỉ đạo, điều hành và tổ chức...
- Sáng 18-5, tại Trường THCS Trần Nhân Tông xã Diên Khánh (tỉnh Khánh Hòa), Hội Cựu chiến binh (CCB) xã Diên Khánh phối hợp...
- Sáng ngày 17/5, tại Phường Thành Sen, tỉnh Hà Tĩnh; Ban liên lạc Trung đoàn Đặc công 779 đã tổ chức gặp mặt nhân kỷ...
- Tháng 5 về, mỗi người dân Việt Nam lại bồi hồi trong tim niềm kính yêu và nỗi nhớ thương vô hạn đối với Chủ tịch...
Mới nhất
- Tinh gọn bộ máy hệ thống chính trị là yêu cầu tất yếu khách quan trong quá trình xây dựng Nhà nước pháp quyền và phát...
- Ngày 17/5, tại Phú Quốc, UBND tỉnh An Giang tổ chức hội nghị công bố quy hoạch và xúc tiến đầu tư với chủ đề “An Giang...
- Các hoạt động góp phần bồi đắp lý tưởng cách mạng, nâng cao ý thức trách nhiệm, phát huy truyền thống lực lượng,...
- Tại xã Lạc Sơn (Phú Thọ) vừa diễn ra lễ công bố và trao Quyết định ghi danh “Hát Thường Rang, Bộ mẹng của người...
- Ma túy không chỉ gây lệ thuộc mà còn đánh thẳng vào hệ thần kinh trung ương, bẻ gãy các cơ chế điều hòa tự nhiên của...
- Cuốn sách “Kỹ năng phòng chống ma túy dành cho cộng đồng” là bộ cẩm nang thực chiến giúp mỗi gia đình chủ động...
- Không chỉ gây nghiện, ma túy là tác nhân phá hủy trực tiếp hệ thần kinh trung ương, làm thay đổi cấu trúc vật lý và để...
- Sáng 16-5, tại phường Phú An, Liên hiệp các tổ chức hữu nghị TP.HCM phối hợp cùng chính quyền địa phương long trọng...
- Trong không khí thiêng liêng của những ngày tháng Năm lịch sử, hướng tới kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh...














