Logo-print CƠ QUAN CỦA TRUNG ƯƠNG HỘI - TIẾNG NÓI CỦA CỰU CHIẾN BINH VIỆT NAM

Một lần đứng trước bia đá Trường Sa

Vũ Minh 19/02/2026 - 23:34

Mỗi chuyến đi của người làm báo đều “neo” lại trong lòng những kỉ niệm, những ấn tượng riêng trong đời nghề. Với tôi, lần đầu tiên đến với đặc khu Trường Sa không chỉ là một hành trình tác nghiệp mà là hành trình của cảm xúc, của nhận thức và của trách nhiệm công dân trước chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc.

tac-gia-ben-bia-da-truong-sa
Tác giả bên bia đá Trường Sa.

Từ đất liền, tôi cùng Đoàn công tác số 19 năm 2025 bước lên con tàu KN491 ra khơi với niềm háo hức rất thật của một người trẻ lần đầu đến với Trường Sa. Nhưng càng đi xa bờ, niềm háo hức ấy dần lắng lại, nhường chỗ cho sự tự hào xen lẫn ý thức trách nhiệm. Con tàu rẽ sóng đưa chúng tôi đi qua các đảo nổi, đảo chìm từ Song Tử Tây, Sinh Tồn, Đá Thị, Đá Đông C, Trường Sa Lớn, Nhà giàn DK1/16 Phúc Tần qua những điểm đảo mang tên nghe đã thấy sóng gió. Mỗi điểm dừng chân là một lát cắt sinh động về đời sống quân và dân nơi đầu sóng ngọn gió, gian khổ nhưng kiên cường, thiếu thốn nhưng lạc quan.

Điểm dừng cuối trước khi đoàn lên Nhà giàn DK1/16 Phúc Tần là đảo Trường Sa Lớn. Chúng tôi có thời gian ở lại thăm hỏi, động viên, giao lưu cùng quân và dân trên đảo. Ở đó, tôi bắt gặp những ánh mắt trong veo của các chiến sĩ trẻ, những cái bắt tay rắn rỏi, những nụ cười rất đỗi bình thản trước gió nắng trùng khơi. Họ sống và làm nhiệm vụ giữa muôn trùng sóng gió, để đất liền được bình yên.

Cũng chính tại nơi đây, đứng trước bia đá chủ quyền, tôi mới thực sự cảm nhận trọn vẹn thế nào là hai chữ “thiêng liêng”. Bia đá không lớn, không cầu kỳ, nhưng đứng đó lặng lẽ mà vững chãi. Bên trên là Quốc huy Nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Trên nền đá hoa cương bên dưới những dòng chữ được khắc ngay ngắn, gọn ghẽ, trang nghiêm, chính là bài hịch bất hủ của Lý Thường Kiệt từ hơn chín thế kỷ trước:

“Nam quốc sơn hà Nam đế cư

Tiệt nhiên định phận tại Thiên thư

Như hà nghịch lỗ Lai xâm phạm

Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư”.

Bốn câu thơ ngắn, nhưng đứng giữa Trường Sa, tôi cảm nhận được sức nặng rất khác. Không còn là câu chữ trong sách, không còn là bài học lịch sử, mà là lời khẳng định đang hiện hữu giữa biển trời hôm nay. Trải qua mưa nắng, bão gió, bia đá vẫn đứng vững, như cách quân và dân Trường Sa ngày đêm bám đảo, giữ biển.

Đứng trước bia đá, tôi chợt nhận ra, hơn chín thế kỷ đã trôi qua, nhưng tinh thần “Nam quốc sơn hà” vẫn còn nguyên vẹn. Trước đây, bài hịch ấy vang lên giữa trận tiền, khích lệ quân sĩ, khẳng định chủ quyền sông núi. Hôm nay, bài hịch ấy hiện hữu trên bia đá giữa Trường Sa, không cần đọc to, không cần giải thích, nhưng đủ sức khiến mỗi người con đất Việt lặng đi trong niềm tự hào và ý thức trách nhiệm.

Là phóng viên Báo CCB Việt Nam, tôi đứng trước bia đá ấy với nhiều hơn cảm xúc nghề nghiệp. Tôi nghĩ đến các thế hệ cha anh đã ngã xuống để giữ biển, giữ đảo, nghĩ đến những liệt sĩ đã hóa thân vào sóng nước để hôm nay chúng tôi được bình yên đứng trên đảo. Bên cạnh bia đá là những con người đang sống, đang làm nhiệm vụ cùng những ca trực đêm, những bước tuần tra, những lá cờ tung bay trong gió biển. Bia đá chủ quyền đứng đó, cùng con người, trở thành sự tiếp nối lặng lẽ mà kiên định của tinh thần giữ nước trong thời đại mới.

“Ngày qua ngày, đêm qua đêm. Chúng tôi đứng đây gìn giữ quê hương...”. Giữa đầu sóng ngọn gió, các cán bộ, chiến sĩ lặng lẽ gìn giữ từng tấc biển, tấc đảo của Tổ quốc. Trước bia đá chủ quyền, là người làm báo, mỗi câu chữ viết ra cũng chính là cách góp phần gìn giữ biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc.

Đọc tiếp

Mới nhất

Một lần đứng trước bia đá Trường Sa