Do quen biết, cuối năm 1998, bà Trần Thị Xuân Hương, sinh năm 1940, ngụ tại 284/8 Lê Văn Sỹ, phường 14, quận 3, TP Hồ Chí Minh mời ông Vũ Khắc Thiện tham gia vào Công ty TNHH Nam Phù Sa do bà làm Chủ tịch Hội đồng quản trị. Khi thành lập Công ty TNHH Nam Phù Sa, bà Hương góp 10 ha đất, ông Lê Ngọc Ngữ là giám đốc và một số thành viên khác góp 34 ha. Ông Vũ Khắc Thiện được mời làm kế toán trưởng, phải đóng góp vốn bằng tiền mặt khi công ty triển khai sản xuất. Ngày 23-2-1999 tại nhà bà Hương, các thành viên công ty bao gồm: bà Hương, ông Ngữ, ông Thiện và anh Phạm Anh Tuấn (con trai bà Hương) họp phân công công việc cho từng người. Tại cuộc họp này, bà Hương đồng ý giao tặng cho ông Thiện lô đất 10 ha tại ấp 6, xã Tân Mỹ, huyện Tân Uyên, có Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất số 04899 do UBND huyện Tân Uyên cấp cho bà Hương ngày 7-7-1998. Theo biên bản đã ký tại cuộc họp, ông Thiện có quyền sử dụng 10 ha đất do bà Hương giao, tặng làm kinh tế gia đình và "chịu trách nhiệm đóng thuế trước bạ, sang tên lô đất của mình để được Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất 50 năm".

Khi Công ty TNHH Nam Phù Sa triển khai dự án làm trang trại và khai thác khoáng sản theo giấy phép ngày 11-2-1999 của Sở Công nghiệp tỉnh Bình Dương cấp, ông Vũ Khắc Thiện đã đóng góp, đầu tư cho sản xuất 149.763.000 đồng (một trăm bốn mươi chín triệu, bảy trăm sáu mươi ba nghìn đồng). Trong số tiền đóng góp này của ông Thiện, anh Phạm Anh Tuấn (con trai bà Hương đã ký xác nhận 120.853.000 đồng). Số tiền còn lại ông Thiện bỏ ra đều giao cho cán bộ công ty có chữ ký xác nhận. Theo thời giá lúc đó, số tiền ông Thiện góp vào công ty tương đương 30 cây vàng, nếu mang mua đất cùng loại như 10 ha bà Hương giao, tặng cho ông Thiện sử dụng thì sẽ mua được gần 40 ha. Như vậy, việc bà Hương giao, tặng cho ông Thiện 10 ha đất là việc giao, tặng có điều kiện.

Thực hiện nội dung biên bản tặng, cho đất, ông Thiện đã được bà Hương giao Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất để làm thủ tục sang tên. Tuy nhiên, sau đó nhiều lần ông Thiện yêu cầu bà Hương làm thủ tục sang tên đất cho mình nhưng bà Hương cứ khất lần. Vào thời điểm đó, ông Lê Ngọc Ngữ, Giám đốc công ty vi phạm pháp luật do lừa đảo trong làm ăn phải lĩnh án tù chung thân nên Công ty Nam Phù Sa phải giải thể. Trước tình hình này, bà Hương càng tảng lờ số tiền ông Thiện đã đóng góp vào công ty phục vụ sản xuất và khẳng định số đất 10 ha giao, tặng cho ông Thiện không phải là của bà mà là của ông Ngữ. Tuy vậy, theo lời khai của ông Ngữ tại biên bản ghi lời khai ngày 22-12-2009 thì 10 ha đất giao, tặng cho ông Thiện là của bà Hương. Trắng trợn hơn, bà Hương còn làm đơn đề nghị UBND xã Tân Mỹ xin cấp phó bản Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất nhưng không được chấp nhận vì giấy chủ quyền diện tích đất 10 ha hiện do ông Thiện giữ. Từ những chứng cứ trên, nhận thấy bà Trần Thị Xuân Hương đã có hành vi lừa đảo nên ngày 7-1-2003 ông Vũ Khắc Thiện đã làm đơn khởi kiện bà Hương gửi tới TAND huyện Tân Uyên.

Trong hai ngày 27 và 28-1-2010, TAND huyện Tân Uyên mở phiên tòa dân sự xét xử theo trình tự sơ thẩm vụ án tranh chấp hợp đồng tặng, cho đất giữa ông Thiện và bà Hương. Trước khi bước vào phòng xét xử, ông Thiện đã được một người trong ngành tòa án cho biết: "Hôm nay, họ cố tình xử ông thua kiện!". Nghe vậy, ông Thiện không nản lòng, vẫn tin vào công lý. Vì trước đó, tại Quyết định số 09/2009-HTHD ngày 16-6-2009 của TAND huyện Tân Uyên do thẩm phán Phan Trí Dũng ký buộc thực hiện quy định về hình thức hợp đồng tặng, cho quyền sử dụng đất giữa ông Vũ Khắc Thiện và bà Trần Thị Xuân Hương đã thừa nhận biên bản cuộc họp các thành viên của Công ty TNHH Nam Phù Sa ngày 23-2-1999 nên "Buộc ông Vũ Khắc Thiện, bà Trần Thị Xuân Hương liên hệ cơ quan Nhà nước có thẩm quyền để hoàn tất thủ tục về hình thức của hợp đồng tặng, cho quyền sử dụng đất trong vòng 30 ngày kể từ ngày nhận được quyết định". Nhưng trong quá trình xét xử, ông Thiện càng nhận rõ hơn sự thiên lệch của TAND huyện Tân Uyên do ông Huỳnh Văn Trí, Phó chánh án, thẩm phán làm chủ tọa phiên tòa. Trong suốt quá trình xét xử, hội đồng xét xử không đếm xỉa gì đến số tiền tương đương với 40 cây vàng ông Thiện đã đóng góp vào Công ty TNHH Nam Phù Sa, chỉ tập trung chất vấn, rồi khẳng định trong bản án tuyên là: "Ông Thiện không chứng minh mình là thành viên của Công ty TNHH Nam Phù Sa" và việc tặng, cho đất giữa ông Thiện và bà Hương là "hoàn toàn không phù hợp về hình thức tặng, cho bất động sản… không có giá trị pháp lý". Chính từ những nội dung áp đặt phi lý ấy, Tòa tuyên án bác yêu cầu khởi kiện của ông Thiện, buộc ông Thiện trả lại giấy chứng nhận quyền sử dụng đất cho bà Hương.

Phán quyết bao che, bênh vực cho người lừa đảo của TAND huyện Tân Uyên khiến ông Thiện phẫn uất. Ngay sau khi phiên tòa kết thúc, lấy cái tâm của một người dân lành, của một người lính đã cầm súng chiến đấu với khát vọng góp phần mang lại độc lập, tự do, công bằng, ông Thiện đã hỏi ông Trí, chủ tọa phiên tòa: "Là người cầm cán cân công lý, anh có điều gì phải cắn dứt lương tâm trong vụ án vừa tuyên không?". Ông Trí trả lời: "Về vụ án này, cháu hay ai làm chủ tọa cũng phải tuyên như thế. Thôi chú cứ làm đơn kháng án đi!".

Một vụ án dân sự cần được xử công tâm đúng luật pháp, tôn trọng chứng lý của cả hai bên. Thế nhưng TAND huyện Tân Uyên đã cố ý thiên lệch gây oan ức cho người lương thiện. Phải chăng có thế lực nào đó gây áp lực xử như vậy. Ông Thiện không đồng tình với bản án, đã làm đơn xin xét xử phúc thẩm vụ án, bởi ông vững tin vào sự nghiêm minh, công bằng của pháp luật. Báo CCB Việt Nam chuyển lời thỉnh cầu của CCB Vũ Khắc Thiện đến TAND tỉnh Bình Dương và các cơ quan chức năng đề nghị xét xử lại vụ án, bảo đảm quyền lợi chính đáng của ông Thiện.

TƯỜNG VĂN