Tôi làm đơn kêu cứu này gửi tới Ban biên tập, rất mong được quan tâm, giúp đỡ đòi lại quyền lợi hợp pháp và chính đáng mà tôi đã khiếu kiện nhiều năm, nhưng vẫn chưa được cấp có thẩm quyền giải quyết. Vụ việc cụ thể như sau:

Gia đình tôi gồm 8 khẩu, 2 hộ có hộ khẩu riêng biệt. Hộ gia đình của vợ chồng tôi do ông Hoàng Hữu Kiểm là chủ hộ, hộ gia đình con gái tôi, do con gái tôi là Hoàng Thị Huệ, nạn nhân chất độc da cam/đi-ô-xin là chủ hộ. Hai hộ gia đình cùng làm ăn, sinh sống trên mảnh đất có diện tích 178m2, trong đó 111m2 là đất xây dựng đã được cấp phép. Nhà và đất có nguồn gốc rõ ràng, hợp pháp và đóng thuế đầy đủ, năm 1992 đã được UBND huyện Yên Hưng cấp GCNQSDĐ, tại thửa 117, tờ bản đồ số P10, bản đồ địa chính xã Yên Giang. Tại nhà, chúng tôi mở hàng bán giải khát và làm đại lý bia cho Công ty CP bia Hạ Long. Từ mảnh đất đó, gia đình tôi đã xóa được nghèo và có cuộc sống ổn định.

Dự án trải nhựa tuyến đường Biểu Nghi - Phà Rừng là 1 trong 4 tiểu dự án, sử dụng nguồn vốn dư, sau đấu thầu của dự án cải tạo nâng cấp quốc lộ 18, đã được Chính phủ phê duyệt tại Công văn số 759/CP-CN, ngày 3-7-2002 (bằng nguồn vốn ODA). Khu vực ngã ba cầu Sông Chanh là tâm điểm của các dự án mở rộng nâng cấp đường giao thông từ năm 2003 - 2005 ở huyện Yên Hưng. Căn cứ pháp lý duy nhất để thực hiện dự án là Văn bản chỉ đạo số 3916, ngày 5-9-2003 của Bộ Giao thông vận tải (GTVT) và Văn bản số 3318, ngày 8-9-2003 của PMU 18 (Bộ GTVT), có hiệu lực từ ngày 5-9-2003, cho phép tư vấn cắm cọc và HĐĐBGPMB huyện Yên Hưng, tiến hành GPMB phần đất trong phạm vi mở rộng nút giao thông ngã ba cầu Sông Chanh, đảm bảo bán kính bó vỉa 16m. Tiểu dự án này đã hoàn thành từ ngày 21-9-2005. Đất và nhà ở của gia đình tôi có diện tích 178m2 vẫn giữ nguyên hiện trạng, vì nằm ngoài tiểu dự án. Nhưng với ý đồ “tát nước theo mưa”, nâng cao thương quyền cho mảnh đất dinh thự của mình, ông Lê Xuân Tặng, lúc đó là Chủ tịch UBND huyện Yên Hưng, đã làm việc “ngầm” với Ban quản lý dự án PMU 18 xin mở rộng nút giao thông ngã ba cầu Sông Chanh. Ngày 8-11-2004, Ban quản lý dự án PMU 18 đã có Công văn số 4046/2004, gửi Bộ GTVT xin mở rộng vỉa hè từ 3m lên 7,5m và mặt đường rộng 15,5m lên cầu Sông Chanh (rộng hơn cả quốc lộ 10). Chúng tôi được biết, Bộ GTVT không phê duyệt Công văn số 4046/2004 của Ban quản lý PMU 18, nghĩa là không chấp nhận việc điều chỉnh, mở rộng nút giao thông ngã ba cầu Sông Chanh như đề nghị của PMU 18, tại Công văn số 4046/2004 và đề nghị của Cục Giám định quản lý chất lượng công trình trong Công văn số 4604/2004. UBND huyện Yên Hưng dựa vào các văn bản 4046, 4604, thu hồi 120,87m2 của gia đình tôi là sự mập mờ, lắt léo không có cơ sở pháp lý, không đúng với dự án của Bộ GTVT.

Ngày 20-5-2005, tuy đã kiểm đếm, nhưng chưa có quyết định thu hồi đất, phương án bồi thường GPMB, UBND huyện Yên Hưng vẫn tiến hành cưỡng chế lần thứ nhất, phần đất mặt tiền giáp đường 10, có diện tích 32m2 của gia đình tôi, nên ông Kiểm (chồng tôi) đã phản đối. Họ đã có hành vi thô bạo, bắt người trái phép, lôi chồng tôi, đè ngửa lên thùng xe, còng hai tay, nhét giẻ vào mồm và lấy thanh sắt ngáng miệng, ấn đầu chồng tôi xuống sàn xe, làm máu trong mồm chồng tôi chảy ra ướt đẫm vạt áo đang mặc, khiến chồng tôi ngất đi, họ phải đưa vào bệnh viện huyện Yên Hưng cấp cứu. Đến nay, ông Kiểm trở thành người ngớ ngẩn vì sang chấn tinh thần quá trầm trọng.

Hơn ba năm sau, ngày 24-10-2008, UBND huyện Yên Hưng lại tiếp tục huy động trên 500 người, cưỡng chế tiếp phần đất và nhà còn lại của gia đình tôi. Họ dùng máy xúc, húc đổ, san phẳng từ trên nóc xuống nền nhà, làm tan nát hết cả gạch ngói, cửa chính, cửa phụ bằng gỗ lim, của ngôi nhà 8 người đang sinh sống, trị giá nhiều trăm triệu đồng. Sau khi bị cưỡng chế, gia đình tôi bị đưa đến ngôi nhà tạm huyện xây để phục vụ cưỡng chế, vừa không đủ điều kiện sinh hoạt, lại không bảo đảm an toàn tính mạng cho người cư trú khi có mưa, bão… Khi tìm hiểu, tôi được biết những việc làm của họ hoàn toàn sai trái quy định của pháp luật, như nhiều cơ quan ngôn luận đã đưa tin đó là hành vi dựng sơ đồ thiết kế khống, nhằm thu thêm đất của dân, để nhà “quan” ra mặt phố.

Hiện nay gia đình tôi không có nhà để ở, không kế sinh nhai, không có nguồn thu nhập để ổn định cuộc sống và mua thuốc chữa bệnh cho con và cháu tôi - những nạn nhân chất độc da cam/đi-ô-xin đang bị những căn bệnh hiểm nghèo hành hạ. Còn việc tự ý sửa thiết kế của Bộ GTVT để cưỡng chế “trắng” hai nhà dân, đưa dinh thự của ông Lê Xuân Tặng, nguyên Chủ tịch huyện Yên Hưng, nay giữ chức Bí thư thị xã Quảng Yên vốn đã có hai mặt đường, nay lại càng thêm thông thoáng hơn. Tương tự như vậy, khi giải tỏa đất và nhà của gia đình tôi, thì mảnh đất rộng 996m2 , mang tên anh trai ông Đỗ Văn Nghi, Phó chủ tịch UBND huyện, công nhiên “lòi” ra mặt phố, nâng giá trị lên nhiều tỷ đồng.

Tôi đã nhiều lần làm đơn khiếu nại gửi tới UBND huyện Yên Hưng, UBND tỉnh Quảng Ninh, nhưng đều được trả lời loanh quanh khó hiểu. Ngày 3-8-2009, Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Ninh không ban hành quyết định trả lời đơn thư khiếu nại theo qui định của pháp luật, mà chỉ tổ chức đối thoại. Tại buổi đối thoại, ông Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Ninh đã thừa nhận: “Đất và nhà của gia đình bà Đỗ Thị Huyến, không bị giải tỏa theo dự án nâng cấp đường 10 và mở nút giao của Bộ GTVT”. Tôi đề nghị UBND thị xã Quảng Yên làm rõ: Việc đã thu hồi, cưỡng chế nhà và đất của gia đình tôi thuộc dự án nào? Sao nhiều năm đã qua, mà không được công khai, minh bạch, tính pháp lý của dự án ra sao? Cấp nào có đủ thẩm quyền phê duyệt dự án?

Tôi làm đơn này, rất mong được Ban biên tập Báo công khai trên công luận, gửi tới các cơ quan nhà nước có thẩm quyền, làm sáng tỏ vụ việc, giải quyết dứt điểm nỗi oan khuất, trả lại cho gia đình tôi quyền lợi hợp pháp và chính đáng, giúp đỡ gia đình tôi thoát khỏi hoàn cảnh khó khăn, bĩ cực hiện nay, đồng thời xử lý nghiêm minh những cán bộ, cơ quan lợi dụng chức quyền, cố tình làm sai những qui định của pháp luật để trục lợi.

Tôi xin trân trọng cảm ơn.

ĐTH