Theo đơn tố cáo của chị Quỳnh gửi Báo CCB Việt Nam, từ đầu năm 2005, chị Quỳnh có vay của bà Phương nhiều lần với số tiền là 1.230.000 USD và 5,22 tỷ đồng với lãi suất là 3 đến 4%/tháng để kinh doanh. Từ tháng 8-2009 đến tháng 5-2010 chị Quỳnh đã trả nợ cho bà Phương được 251.000 USD tiền gốc, 408.000 USD và 2,388 tỷ đồng tiền lãi. Do vào thời điểm khủng hoảng kinh tế toàn cầu, với lãi suất phải trả quá cao, doanh nghiệp của chị Quỳnh làm ăn khó khăn nên chị Quỳnh đã xin bà Phương cho hạ lãi suất và được trả dần tiền gốc sau. Bà Phương đã đồng ý nhưng bắt chị Quỳnh và chồng là Lê Trọng Hiếu phải viết giấy bán hai căn nhà số 17, 19 Giang Cao, Bát Tràng, Hà Nội để phòng siết nợ khi vợ chồng chị Quỳnh không hoàn trả được nợ. Bà Phương không mua nhà thật của vợ chồng chị Quỳnh vì biết giấy chứng nhận hai ngôi nhà trên đang được vợ chồng chị Quỳnh thế chấp ở ngân hàng, nếu mua thì phải định giá rẻ mạt.

Để có tiền trả nợ, chị Quỳnh đã bán hai căn nhà trên cho ông Phạm Chí Thắng ở 80B đường Lê Duẩn, TP Hà Nội với số tiền là 9 tỷ đồng, số tiền này chị Quỳnh trích một phần đem trả nợ cho bà Phương, nhưng bà Phương đã né tránh không nhận tiền. Vì biết vợ chồng chị Quỳnh vẫn đang còn ngôi nhà số 50, tổ 36, phường Dịch Vọng, quận Cầu Giấy rộng 391m2 (nhà Dịch Vọng) và ngôi nhà ở phố Văn Cao (Hà Nội) mới có giá trị, để thôn tính được tài sản của chị Quỳnh, bà Phương đã làm đơn tố cáo chị Quỳnh ra cơ quan Công an TP Hà Nội để “siết nợ”. Ngày 28-8-2010, Nguyễn Trúc Quỳnh bị bắt tạm giam lúc đang mang thai 12 tuần tuổi, đến ngày 14-9-2010, chị Quỳnh phải đi cấp cứu tại Bệnh viện Phụ sản Hà Nội do bào thai chết lưu. Trước tình cảnh như vậy, để “siết nợ” thật nhanh, bà Phương dùng mọi cách đưa công chứng viên vào tận Nhà giam số 1 Hà Nội để ép chị Quỳnh phải ký bán ngôi nhà Dịch Vọng với giá 28 tỷ đồng (tại thời điểm này giá ngôi nhà khoảng 40 tỷ đồng).

Người tiếp sức cho tiến sĩ Phương làm các thủ tục công chứng “siết nợ” là ông Bùi Ngọc Long, công chứng viên Phòng công chứng số 6, Hà Nội (sau này ông Long đã bị chị Quỳnh làm đơn tố cáo) và một số người liên quan. Ngày 2-12-2009, trong khi vợ chồng chị Quỳnh đang ở trên tỉnh Bắc Giang để giải quyết chuyện nhập hàng, bà Phương đã cho Vũ Hồng Doanh (lái xe), Nguyễn Đức Nam (cháu bà Phương) và một người tên Minh tự xưng là thư ký công chứng viên Phòng công chứng số 6 lên tận tỉnh Bắc Giang để ép vợ chồng chị Quỳnh phải ký vào Hợp đồng mua bán nhà và chuyển quyền sử dụng đất được lập sẵn đối với ngôi nhà ở phố Văn Cao. Lúc đó vợ chồng chị Quỳnh từ chối không ký, nhưng đến 24 giờ cùng ngày, Doanh, Nam và Minh lái xe đuổi theo vợ chồng chị Quỳnh về tận chân cầu Chương Dương chặn đường ép phải ký tên, điểm chỉ bằng được. Điều đáng nói là trong bản công chứng, ông Bùi Ngọc Long không có mặt tại thời điểm ký nhưng vẫn có tên ký và đóng dấu công chứng trong hợp đồng, lời chứng đề ngày 2-12-2009. Có được bản công chứng trên, bà Phương đã “siết” được tài sản đáng giá khoảng 10 tỷ đồng của chị Quỳnh.

Không dừng lại ở sự việc trên, chị Quỳnh cho biết, khi chị đang bị tạm giam trong Trại giam số 1, Hà Nội, ngày 1-10-2010, công chứng viên Bùi Ngọc Long cùng điều tra viên Đoàn Huy Tuấn, Phòng PC45 - CA TP Hà Nội vào tận trại giam để công chứng việc bán ngôi nhà Dịch Vọng cho bà Nguyễn Thị Khẽ ở Hà Nội (vợ chồng chị Quỳnh chưa biết bà Khẽ là ai) mà không có sự đồng ý hay yêu cầu nào từ phía chị Quỳnh. Việc công chứng viên Bùi Ngọc Long thực hiện công chứng như vậy là một việc làm có bình thường? Liệu đã đúng với qui định của Luật Công chứng hay chưa? Việc chị Quỳnh vay tiền nặng lãi của bà Phương nếu có hành vi lừa đảo, vi phạm pháp luật thì những tài sản liên quan đến vụ án phải được niêm phong trong vụ án, khi nào tòa đưa ra xét xủ vụ án, xét xử bị can thì mới được phân xử và phong tỏa tài sản, không biết bàn tay “thế lực” nào đã giúp bà Phương có thể “siết nợ” được một cách dễ dàng như vậy?

Trả lời PV về sự việc trên, ông Nguyễn Xuân Bang, Trưởng phòng công chứng số 6 cho biết: Phòng công chứng ông quản lý không có ai là thư ký hay công chứng viên tên là Minh, chỉ có một người tên là Trần Quang Minh làm cán bộ kỹ thuật của phòng, còn hợp đồng mua bán nhà và chuyển nhượng quyền sử dụng đất của ngôi nhà tại phố Văn Cao mà vợ chồng chị Quỳnh bán cho bà Đinh Thị Mai Phương là hợp đồng được lập tại Phòng công chứng số 6 chứ không phải được lập sẵn và ký tá lúc 24 giờ đêm tại chân cầu Chương Dương như chị Quỳnh nêu trong đơn. Nhưng theo PV tìm hiểu và xác minh thì trong Biên bản ghi lời khai của Nguyễn Đức Nam (cháu bà Phương) với điều tra viên Đoàn Huy Tuấn tại trụ sở Phòng CSĐTTP và TTXH - CA TP Hà Nội ngày 8-7-2010 thì Nam khai có Nam, anh Doanh, anh Minh (Văn phòng công chứng số 6) thực hiện ký hợp đồng xong vào lúc 24 giờ tại khu vực đường Nguyễn Văn Cừ, Long Biên, Hà Nội. Nhưng thật khó hiểu, bản hợp đồng công chứng trên lại được công chứng viên Bùi Ngọc Long ký và đóng dấu ghi là tại Phòng công chứng số 6. Như vậy trong ngày 2-12-2009, vợ chồng chị Quỳnh đi giải quyết công việc ở tỉnh Bắc Giang từ sáng sớm đến tận 24 giờ đêm (thời gian này đã có một số cơ quan của tỉnh Bắc Giang xác nhận) thì bản hợp đồng trên được ông Long lập và ký như vậy liệu có đúng? Và trả lời của ông Bang với PV có mâu thuẫn?

Trao đổi với PV, ông Phạm Hồng Sơn, Giám đốc Sở Tư pháp TP Hà Nội cho biết: Ông cũng mới nhận được đơn tố cáo công chứng viên Bùi Ngọc Long, ông Sơn đã chuyển đơn xuống Phòng thanh tra của Sở để thanh tra vụ việc, hiện chưa có kết luận thanh tra nên tôi chưa thể trả lời cơ quan báo chí được, còn quan điểm với tư cách là Giám đốc sở, ông sẽ làm cho rõ và đúng với pháp luật - ông Sơn trả lời.

Lê Thanh