Bà Trần Thị Duyên hiện ở số nhà 437 đường Hoàng Quốc Việt, khu 10, Đáp Cầu, TP Bắc Ninh, tỉnh Bắc Ninh nguyên là cán bộ cấp dưỡng Viện Quân y 110 - Bắc Ninh, là vợ liệt sĩ Nguyễn Văn Hích (hi sinh ngày 13-8-1968 tại chiến trường miền Nam). Bà sinh năm 1937, là hội viên CCB Việt Nam. Sau khi chồng mất, bà ở vậy không tái giá. Năm 1972, đang lúc công tác tại Viện Quân y 110 bà có nhận chị P. T. L làm con nuôi.

Trong thời gian sinh sống, do chị L hay có những hành vi đối xử tệ bạc với bà Duyên nên khoảng 20 năm trước bà Duyên từng có ý định “chấm dứt quan hệ mẹ con” với L, nhưng nhiều người dân khu phố khuyên bảo: Bà sống một mình có đứa con nuôi cũng đỡ tủi và nó sẽ chăm sóc cho bà khi tuổi già… Hãy bỏ qua cho cô ấy để cho cô ấy có cơ hội sửa chữa lỗi lầm. Nghĩ thế, bà lại dứt bỏ cái ý định mà có lẽ ít người cha mẹ nào nỡ làm!

Thời gian gần đây, chị L có những hành động “không phải” với bà Duyên càng gia tăng; thường xuyên không đóng góp tiền ăn, nhưng cứ đi làm về là chửi bới, mắng nhiếc bà Duyên; nhiều đêm không cho bà ngủ, dựng bà dậy để chì chiết, đay nghiến suốt đêm.

Có lần chị L còn khóa trái cửa, miệng chửi, tay túm ngực áo đập đầu bà vào tường, hàng xóm nghe tiếng kêu cứu của bà đã kịp chạy sang giúp bà, nhưng do cửa bị khóa trái nên hàng xóm đã phải đạp cửa xông vào lôi L ra.

Hành động của chị L được bà con lối xóm khu phố 10 Đáp Cầu khuyên bảo răn đe nhiều lần, tổ trưởng khu phố đã làm biên bản hòa giải giữa các bên… Tuy nhiên, cuộc sống giữa bà Duyên với cô L ngày càng leo thang căng thẳng, dù họ đã gắn bó với nhau 40 năm qua.

Ngày gần đây bà Duyên đã có đơn xin chấm dứt nuôi con nuôi đối với cô L. Đơn của bà đã gửi đến TAND TP Bắc Ninh từ tháng 10-2011. Sau 3 lần hòa giải, hai bên cơ bản đạt thỏa thuận về giải quyết tài sản. Ngày 17-2 tới tòa sẽ mở phiên họp công khai để giải quyết việc dân sự về yêu cầu chấm dứt nuôi con nuôi của bà Duyên…

Tuy nhiên, qua vụ việc này dư luận cũng nhận thấy, hành vi của cô L đáng bị buộc vào “Tội ngược đãi, hành hạ ông bà, cha mẹ…” theo Điều 151 và “Tội hành hạ người khác” theo Điều 110, Bộ luật hình sự. Sự giáo dục, răn đe là cần thiết nhưng cũng nên nhận ra hoàn cảnh của cô L sau khi tòa xử “Việc chấm dứt việc nuôi con nuôi”, cô L và bà Duyên sẽ rơi vào cảnh “không nhà không cửa”, bởi căn nhà hai mẹ con đã từng chung sống nhiều năm qua, bà Duyên đã bán cho người khác...

Diệp Minh